Connect with us

Hi, what are you looking for?

Mùa Chay

NIỀM HY VỌNG VĨNH CỬU |  Suy Niệm Thứ Bảy Tuần Thánh, Năm A

Mặc dù đã nhiều lần công khai nói với các môn đệ thân tín của mình: “Thầy phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại” (Mt 16,21; 17,22-23; 20,17-19), nhưng xem ra không môn đệ nào đã tin, và vì không tin, nên không ai đã nhớ Lời Hứa sẽ sống lại ngày thứ ba của Thầy.

Đứng đầu danh sách  môn đệ không nhớ Lời Hứa sẽ sống lại của Đức Giêsu, chính là Simon Phêrô, người đã can ngăn Đức Giêsu huỷ bỏ chương trình lên Giêrusalem để khỏi phải chết ở đó, và đã bị Đức Giêsu nặng lời khiển trách: “Xatan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người” (Mt 16,23). Vì thế, khi nghe các phụ nữ chạy về báo tin mừng Phục Sinh, ông và các  Tông Đồ khác “đã không tin, nhưng  cho là chuyện vớ vẩn” (Lc 24,11). Và ngay cả khi đã chạy ra mộ, và “thấy chỉ còn có những khăn liệm”, Phêrô  cũng không tin, mà “chỉ rất đỗi ngạc nhiên về sự việc đã xảy ra” (Lc 24,12).

Tiếp đến là hai môn đệ trên đường từ Giêrusalem về Emmau. Dọc đường , Đức Giêsu phục sinh đã hiện ra  đi với họ, chuyện trò với họ, giảng giải Kinh Thánh cho họ, nhưng xem ra họ không nhớ gì đến Lời Hứa sẽ sống lại ngày thứ ba của Thầy mình, đến nỗi Đức Giêsu phải ngao ngán thốt lên: “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Kitô  lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,25-26).

Và ngay cả khi chính Đức Giêsu hiện ra, đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em!”, các ông vẫn  kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma “đến nỗi Đức Giêsu một lần nữa phải lên tiếng trách các ông:  “Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực?”  Và các ông chỉ tin khi Ngài “đưa chân tay ra cho các ông xem” ( Lc 24, 36-40).

Tình trạng quên Lời Hứa phục sinh của Thầy còn được minh chứng qua thái độ từ chối không tin Thầy đã hiện ra của Tông Đồ Tôma khi ông vắng mặt. Cũng chính vì không nhớ Lời thầy hứa sẽ sống lại ngày thứ ba, mà Tôma đã thách thức: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20,25).

Quả thực, các Tông Đồ năm xưa đã không tin Đức Giêsu sống lại ngày thứ ba, vì đã không nhớ Lời Ngài hứa: ngày thứ ba, sẽ sống lại. Vì quên Lời Hứa sống lại của Thầy, các ông đã chao đảo, buồn chán, thất vọng, và  sợ người Do Thái.

Ngay trong đêm của ghen ghét, hận thù, phản bội, bạo lực, chết chóc, ở đó Thầy bị bắt, là đêm mà các ông cần nhớ Lời Hứa Phục Sinh của Thầy hơn bao giờ hết, để niềm hy vọng vào Thầy, Đấng “là sự sống lại và sự sống” không bị giập tắt khi bóng tối Hỏa Ngục đang  dồn hết sức lực khuynh đảo các tâm hồn. Chính vì thiếu lửa hy vọng trong đêm thương đau, tang tóc ấy, vì quên Lời Hứa Phục Sinh của Thầy mà Phêrô đã phản bội chối Thầy, Giuđa đã tuyệt vọng tự vẫn sau khi bán Thầy, các tông Đồ khác bỏ Thầy chạy trốn không còn ai, chỉ còn lại một mình Gioan, “người môn đệ được Chúa thương mến” đã  quả cảm, kiên trì và trung thành ở lại  với Thầy đến cùng, bất chấp mọi rủi ro, nguy hiểm.

Như các Tông Đồ, chúng ta cũng hay quên Lời Hứa Phục Sinh của Đức Giêsu trên hành trình đức tin, và vì quên Lời Hứa Phục Sinh là  Hy Vọng của người lữ hành, nên hành trình ấy không thiếu những  khoảnh khắc, những cây số không có ánh sáng  của niềm hy vọng.  Và cũng như trên  đường  Emmau  hai môn đệ  cùng đi đã  có lúc chán chường, mệt mỏi, vì lửa hy vọng của Lời Hứa Phục Sinh không sao bùng cháy lên được trong lòng các ông,  đường đức tin chúng ta đi hôm nay  có khi cũng  lạnh lùng, tê tái đến rùng mình, đáng sợ  từ lâu, vì lửa hy vọng của Lời Hứa Phục Sinh đã  tắt lịm từ bao giờ trong tâm hồn chúng ta.

Chúng ta cùng cầu xin Chúa Kitô phục sinh thương củng cố đức tin của chúng ta bằng đốt lên trong chúng ta Lửa Hy Vọng vào Lời Hứa Phục Sinh của Chúa, để dù cuộc sống có bi đát, bế tắc đến đâu, lòng người, tình đời có đen bạc, đổi trắng thay đen cỡ nào, chúng ta cũng luôn vui sống bình an trong Chúa, vì luôn  hy vọng vào Lời Hứa Phục Sinh  của Chúa là “sự sống lại và sự sống” , bởi  “nếu chúng ta đã  cùng chết với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người: đó là niềm tin của chúng ta”( Rm 6,8).

Jorathe Nắng Tím    

 

Bài viết liên quan

Cảm thức

TMĐP- Hình ảnh Mẹ Việt Nam, cũng là hình ảnh người phụ nữ một đời chỉ biết hết mình, hết tình Hy Sinh: hy...

Cảm thức

TMĐP- Mùa lễ tình nhân, chắc chắn những ai yêu nhau sẽ có quà cho nhau. Nhưng món quà quý giá nhất đó là...

Giáo hội

TMĐP- Chiến thuật “Đánh lận con đen”. Vừa ở trong, vừa ở ngoài, nghĩa là tuyên bố ở trong Hội Thánh, nhưng không tuân...

Mùa Phục Sinh

TMĐP- Xin cho chúng con “biết đặt niềm tin và hy vọng vào Chúa” trên mọi nẻo đường, vì bất cứ ở đâu, và...