Connect with us

Hi, what are you looking for?

Mùa Chay

“HÃY HẾT LÒNG TRỞ VỀ VỚI THIÊN CHÚA” | Suy Niệm Tin Mừng Thứ Tư Lễ Tro, Năm B

TMĐP- Để chúng ta “hết lòng trở về với Thiên Chúa” như ngôn sứ Giôen đã tuyên sấm, thánh Phaolô đã tha thiết kêu gọi : “Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa, Đấng chẳng hề  biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người” (2 Cr 5, 20).

Không một Thiên Chúa nào có thể kêu gọi con cái mình trở về với tâm tình và cung giọng van lơn, thống thiết như Thiên Chúa Giavê qua  miệng ngôn sứ Giôen: “Đây là sấm ngôn của Đức Chúa: “Nhưng ngay cả lúc này, các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta… Đừng xé áo, nhưng hãy xé lòng. Hãy trở về cùng Đức Chúa là Thiên Chúa của anh em, bởi vì Người từ bi và nhân hậu, chậm giận và giàu tình thương, Người hối tiếc vì đã giáng họa” (Ge 2, 12-13).

“Ngay cả lúc này”, nghĩa là chưa muộn, đúng hơn là không bao giờ muộn đối với lòng thương xót của Thiên Chúa là cha nhân hậu, như người cha già hằng ngày ra đầu ngõ ngóng trông bước chân con trở về (x. Lc 15, 11-32); hoặc như người gian phi cùng chịu đóng đinh bên phải Đức Giêsu đã được hứa Nước Trời vào  giây phút cuối cùng của cuộc đời: “Tôi bảo thật anh, ngay hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng” (Lc 23,43).

“Hết lòng trở về với Ta”. Đó là cơn khát của Đức Giêsu trên Thánh Giá (x. Ga 19,28). Ngài khát các linh hồn, khát bước chân trở về của người tội lỗi, khát bóng dáng xiêu vẹo của người phụ nữ  ngoại tình được Ngài cứu khỏi án tử mà những người đã săn lùng, bắt quả tang, áp tải và lên án chị  trước Đức Giêsu đều nắm chắc phần thắng là cái chết  của chị dưới cơn mưa  đá chiếu theo luật Môsê (x. Ga 8, 2-11);  khát  đôi mắt kín đáo chiêm ngưỡng Ngài từ trên cây sung của người thu thuế tội lỗi tên Giakêu (x. Lc 19,1-10); khát dòng lệ của môn đệ Phêrô trở ra từ sân thượng tế Caipha trong hối tiếc, ân hận vì đã chối không biết Thầy mình là ai (x.Lc 22,54-62)

Đức Giêsu thực sự khát các linh hồn hết lòng trở về với Ngài như người phụ nữ ngoại tình trong yên lặng đã bày tỏ hết nỗi niềm và ước muốn trở về; như Giakêu hết lòng trở về trong niềm vui được đón tiếp Ngài, và đền bù cho những người ông đã làm thiệt hại, cùng những người nghèo khó, túng bấn khác, hoặc như Phêrô đã hết lòng trở về  với nước mắt mặn chát xót xa vì đã hèn nhát phản bội.

Nhưng ngài khát con người  tội lỗi  hết lòng trở về với Ngài, vì hạnh phúc của chính họ, bởi lòng từ bi nhân hậu của Ngài cho người tội lỗi được thoát khỏi án phạt đời đời, cơn giận được kìm hãm của Ngài cho tội nhân được hưởng ơn cứu sống, và trái tim giàu tình thương của Ngài xóa hết lỗi lầm của kẻ đáng chịu hình phạt.

Thực vậy, Thiên Chúa là Thiên Chúa  hay chạnh lòng trắc ẩn, thương xót, nên Ngài mong ước con người hết lòng trở về với Ngài, nghĩa là trở về với trái tim  tín thác, yêu mến Ngài; trở về với trái tim tràn đầy hy vọng vào tình thương của Ngài; trở về với niềm vui của phạm nhân trọng tội được Ngài  tha thứ, mà không trở về với một trái tim vô cảm, vô tình; trở về với con người vô tâm, vô hồn.

Đức Giêsu đã mặc khải cho chúng ta biết đâu là bước chân “hết lòng trở về với Thiên Chúa”, và đâu là những bước chân không được tấm lòng hướng dẫn, không được trái tim hối thúc, trợ lực.

Bước chân “hết lòng trở về” là bước chân đến với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện với tâm tình khiêm tốn, và thái độ kín đáo : “Khi cầu nguyện, đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy”. Nhưng  “hãy vào phòng đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo” (Mt 6,5- 6), vì trái tim là chỗ  kín đáo, ẩn dật, và sâu lắng mới là bước chân trở về mà Thiên Chúa mong đợi ở chúng ta, những  tội nhân cần được Chúa xót thương.

Bước chân “hết lòng trở về” là bước chân đến với tha nhân, khi trái tim mở rộng cửa để  đón tiếp người cơ nhỡ, khổ sở, yếu đuối, lầm lạc và làm việc lành phúc đức cho họ  cũng  với tâm tình và thái độ khiêm tốn, yêu thương, phục vụ: “Vậy khi  bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen … Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo..” (Mt 6,2-3).

Bước chân “hết lòng trở về với Thiên Chúa” còn  là bước chân trở về với chính mình, khi khiêm tốn nhận ra mình là tội nhân, nhận mình đã phạm rất nhiều tội và  biết mình cần được Thiên Chúa và anh chị  em  thương xót , tha thứ.

Có nhận ra mình là tội nhân với trái tim xót xa; có nhận mình cần lòng thương xót với trái tim khiêm tốn; có biết mình  tiếc nuối, hối hận, nghĩa là “tự mình xé lòng mình ra”  trước Thiên Chúa là Cha từ bi nhân hậu, chúng ta mới thực sự “hết lòng trở về” như Thiên Chúa mong ước. Cũng như người con hoang đàng, anh đã xé lòng mình trên đường trở về, khi nhận mình “chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy” (Lc 15,18-19) , và suốt quãng đường trở về ấy, anh đã  thầm thĩ với tất cả tâm tình thống hối của trái tim tan vỡ: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với Cha, con chẳng còn đáng gọi là con cha nữa …” (Lc 15,21). Và như thế, chúng ta mới có thể trở nên tốt hơn khi ăn chay để sửa mình, ăn chay để hãm bớt những đam mê tội lỗi, giảm bớt những đòi hỏi vô độ của cái tôi, và  thắng bớt những khuynh hướng ích kỷ, kiêu căng, thống trị bằng  hãm mình, ăn chay  kín đáo “một mình  với Chúa”, vì Chúa thấu suốt mọi điều ta nghĩ, mọi việc ta làm : “Khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não để thiên hạ thấy là chúng ăn chay… Con anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh ..;” (Mt 6, 16-17).

Vì thế, để chúng ta “hết lòng trở về với Thiên Chúa” như ngôn sứ Giôen đã tuyên sấm, thánh Phaolô đã tha thiết kêu gọi : “Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi nài xin anh em hãy làm hoà với Thiên Chúa, Đấng chẳng hề  biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người” (2 Cr 5, 20).

Jorathe Nắng Tím 

 

Bài viết liên quan

Mùa Phục Sinh

TMĐP- Xin cho chúng con “biết đặt niềm tin và hy vọng vào Chúa” trên mọi nẻo đường, vì bất cứ ở đâu, và...

Cảm thức

TMĐP- Hình ảnh Mẹ Việt Nam, cũng là hình ảnh người phụ nữ một đời chỉ biết hết mình, hết tình Hy Sinh: hy...

Giáo hội

TMĐP- Bài viết sẽ giúp quý Bạn cũng nhận ra sự khác biệt giữa danh hiệu “Mẹ Đức Giêsu Thiên Chúa làm người” theo...

Sách Hay

TMĐP- Tuyển tập “Trái Tim Người Công Chính” đã ra đời trong tâm tình hướng về “Năm Đặc Biệt Kính Thánh Giuse”. “Thánh Giuse,...