Liên kết trang

Xin chào, bạn đang tìm kiếm gì?

Tinmungduongpho.com

Mùa Phục Sinh

TRƯỚC NHỮNG ĐỐI KHÁNG TRONG VÀ NGOÀI GIÁO HỘI | Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật VI Phục Sinh Năm C

TMĐP- Chúng ta hiệp ý cầu nguyện cho Đức Thánh Cha Phanxicô và toàn thể các Giám Mục hiệp thông với Ngài.

Giáo Hội là một thực thể vừa thánh thiện vì Đầu của Thân Thể Giáo Hội là Đức Giêsu, Đấng tuyệt đối thánh thiện; vừa thiếu sót, đầy khuyết điểm, vì Thân Thể ấy mang những chi thể yếu đuối là “tập thể những con người tội lỗi”. Vì thế, Giáo Hội thánh thiện ấy luôn ý thức mình phải liên tục thống hối, trở về, và liên lỷ thanh luyện, đổi mới. Đó cũng là lý do tại sao trong Giáo Hội  có những đối kháng, khủng hoảng, những bất đồng, tranh chấp, cả những tội ác tầy trời và gương mù gương xấu khó có thể tưởng tượng… mà chúng ta là tác nhân hoặc đồng phạm.

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay cho chúng ta trở về sống bầu khí đối kháng rất căng thẳng trong Giáo Hội buổi ban đầu trước vấn đề cắt bì được kể lại trong sách Công Vụ Tông Đồ: vì đạo Do Thái đòi buộc các con trai phải chịu cắt bì. Nay phát sinh từ đạo Do Thái một Đạo Mới là Đạo của Đức Giêsu Kitô, nên việc cắt bì như điều kiện nhập đạo được nhiều người đặt ra, điển hình là “có những người thuộc phái Pharisêu đã trở thành tín hữu, bấy giờ đứng ra nói rằng: “Phải làm phép cắt bì cho người ngoại và truyền cho họ giữ luật Môsê” (Cv 15,5); lại có những người  mạnh miệng qủa quyết: “Nếu anh em không chịu phép cắt bì theo tục lệ Môsê, thì anh em không thể được cứu độ” (Cv 15,1). Hai vị tiên phong hướng về dân ngoại và ủng hộ việc không bắt dân ngoại phải chịu cắt bì khi gia nhập Giáo Hội của Đức Giêsu là ông Phaolô và Banaba (x. Cv 13,44-51; 15, 2-4).

Nếu Giáo Hội ở những ngày đầu mới thành lập, khi đứng trước những  đối kháng căng thẳng, những tranh luận nẩy lửa, những bất đồng sâu sắc, các Tông đồ và các kỳ mục đều họp nhau để xem xét, bàn bạc, quyết định (x. Cv 15,6), thì Giáo Hội hôm nay, khi đứng trước những vấn đề sôi bỏng, những khủng hoảng, và  khó khăn đủ loại trong  Giáo Hội và những tấn công, chống phá từ bên ngoài cũng không đi ra ngoài con đường các thánh Tông Đồ đã đi, con đường mà chính Đức Giêsu đã đi và mời gọi  Giáo Hội cùng đi với Ngài.

Đó là con đường yêu mến Chúa và yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương (x. Ga 13,34 ; 14.23), vì có đi trên đường yêu thương này, mọi thành phần trong Giáo Hội mới có thể hiệp nhất với nhau, nhờ tất cả đều tuân giữ lời Chúa, và được Thánh Thần hướng dẫn, chỉ bảo (x. Ga 14,23.26); có đi trên hành trình yêu thương này, mọi chi thể của Thân Thể mầu nhiệm là Hội Thánh mới không xao xuyến, cũng không sợ hãi, nhưng bình an trong gian truân, thử thách, và vui mừng khi bị vu khống, xỉ vả, hãm hại, vì biết có Chúa là thành lũy che chở, là gia nghiệp, phần thuởng đời đời (x. Mt 5, 11-12); có đi trên những dấu chân của lòng thương xót mà Đức Giêsu đã đi,  đoàn thể môn đệ Ngài mới có thể “đồng tâm nhất trí”, “luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng”; dân Ngài mới có thể chia sẻ  “với lòng đơn sơ vui vẻ”, sốt sắng “ca tụng Thiên Chúa, và được toàn dân thương mến” (x. Cv 2,42.46.47); nhất là có đi với nhau trên đường Thánh Giá của vâng phục Thánh Ý, đoàn chiên của Ngài mới có thể “nên một” khi  tất cả đều ý thức một điều rất quan trọng, đó là Giáo Hội được thành lập trên Tảng Đá Tông Đồ (x. Mt 16),  Giáo Hội mà sách Khải Huyền đã mô tả như Thành Thánh Giêrusalem mới “từ nơi Thiên Chúa mà xuống, chói lọi vinh quang Thiên Chúa… Thành có tường rộng và cao, với mười hai cửa do mười hai thiên thần canh giữ … Tường thành xây trên mười hai nền móng, trên đó có tên mười hai Tông Đồ của Con Chiên” (Kh 21,10-12.14).

Thực vậy, để có thể hoà giải khi có chia rẽ, bất bình; để có thể hiệp nhất khi có  đương đầu, đối kháng; cũng như để có hiệp thông, bình an giữa cuồng phong bão tố, ngoài những việc khác phải làm, chúng ta không thể bỏ qua việc quan trọng cần phải làm trước hết, đó là bám chặt vào Tảng Đá Phêrô, trên đó Đức Giêsu đã xây Giáo Hội mà chúng ta là thành viên; cần gắn bó với Núi Đá “các Tông Đồ” là thành lũy vững chắc chở che, là hải đăng soi đường chỉ lối mà  Đức Giêsu đã chuẩn bị sẵn cho chúng ta; cần tin tưởng vào “Chìa Khóa” Chúa trao cho Simôn Phêrô (x. Mt 16,19),  vì đây là chìa khóa cởi trói, giải thoát, cứu chữa nhân loại mà Đức Giêsu đã trao tận tay các Tông Đồ và những đấng kế vị cho sự sống và  hạnh phúc đời đời của chúng ta.

Vâng, giữa thời buổi người ta đang cố tách Đức Giêsu ra khỏi Giáo Hội của Ngài, và nghi ngờ sứ vụ cũng như vai trò thiết yếu của Giám Mục trong Giáo Hội, thiết tưởng, người Kitô hữu hơn lúc nào hết cần lui về bên trong tâm hồn để chiêm ngắm với niềm xác tín sâu sa mầu nhiệm Giáo Hội, để nhận ra ý định và công trình thánh thiện của Thiên Chúa khi xây dựng Giáo Hội của Đức Giêsu trên Tảng Đá Phêrô, và đặt nền móng Thành Thánh Giêrusalem mới là Giáo Hội trên  các Tông Đồ, bởi ý muốn và kế hoạch không bao giờ thay đổi của ma quỷ chính là đánh phá Tảng Đá Phêrô, và quyền lực của tử thần đã liên tục ngày đêm, từ đời này đến đời kia, hết thế hệ này đến thế hệ nọ tấn công không ngơi nghỉ, đánh phá không mệt mỏi hàng ngũ cai quản Giáo Hội là các Tông Đồ và các đấng kế vị, như lịch sử Giáo Hội đã minh chứng.

Chúng ta hiệp ý cầu nguyện cho Đức Thánh Cha Phanxicô và toàn thể các Giám Mục hiệp thông với Ngài. Xin Chúa Kitô sống lại, Đấng đã hứa với các Tông Đồ: “quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi” (Mt 16,18) khi xây dựng Giáo Hội ban cho các vị ơn bình an phục sinh của Chúa, để các vị chăn dắt đoàn chiên Chúa trao phó bằng trái tim thương xót của Mục Tử nhân lành “biết” chiên, “thương” chiên và sẵn sàng “hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên” (Ga 10,15).

Jorathe Nắng Tím    

 

Bài viết liên quan

Cảm thức

TMĐP- Hình ảnh Mẹ Việt Nam, cũng là hình ảnh người phụ nữ một đời chỉ biết hết mình, hết tình Hy Sinh: hy...

Sách Hay

TMĐP- Tuyển tập “Trái Tim Người Công Chính” đã ra đời trong tâm tình hướng về “Năm Đặc Biệt Kính Thánh Giuse”. “Thánh Giuse,...

Giáo hội

TMĐP- Bài viết sẽ giúp quý Bạn cũng nhận ra sự khác biệt giữa danh hiệu “Mẹ Đức Giêsu Thiên Chúa làm người” theo...

Các Thánh

TMĐP- Thánh Giuse là người công chính, mà người công chính thì khôn ngoan. Và người khôn ngoan thì biết sống thinh lặng như...